CHỚM ĐÔNG – September 23, 2007

Tháng Chín 23, 2007

CHỚM ĐÔNG

Mùa đông cứ thả vào lòng phố một nỗi buồn vương vấn, không ai có thể lý giải nổi tại sao mùa đông ở đây lại buồn đến thế, khó quên đến thế!

Để đến nỗi không có một ai khuấy đảo thành phố vốn bình lặng này ngoại trừ những cơn mưa.

Những cơn mưa như hờn ghen trút xối xả kéo theo đó muôn vàn uất ức, sầu tủi.

Tất cả như chìm trong sự phẫn nộ của đất trời để một sớm nào đó bỗng hồi sinh.

Trời đất thật linh thiêng!

Không phải ngẫu nhiên mà người ta đằm thắm, sâu lắng như thế trong mùa đông.

Mảnh đất này mách bảo cho con người ta cái chân thực sâu xa, cái thâm trầm kín đáo toát ra từ vạn vật. Và mùa đông chính là lúc tâm trạng con người lan toả thực nhất .

Mùa đông đến, con người sẽ cảm nhận hết những gì sâu kín trong lòng và cả từ những điều kỳ diệu mà thiên nhiên ban tặng cho. Đó là những đợt gió mùa, nhẹ nhàng, se lạnh, cành cây rụng lá…

Tất cả như điểm tô thêm cho mùa đông!

Mùa đông còn là mùa của lứa đôi, bàn tay tìm bàn tay che chở chút lạnh đầu mùa, để làm rung lên những con tim đồng điệu tìm về nhau .

Mùa đông xuống phố, một tấm khăn choàng thêm một chút ấm. Chiếc áo ấm mỏng manh ai nhường cho ai mà ấm áp cả một con đường .

Trong dòng người tất bật, mưa vẫn giăng đầy, bổng thấy nhớ, thấy thiếu một điều gì thơ dại.

Nơi ngày xưa ai đó đã bắt đầu có chút hơi ấm bàn tay.. trao nhau làm ấm thêm cả mùa đông!

BR

Advertisements

EMMA – September 11, 2007

Tháng Chín 11, 2007

ĐÔI MẮT NÀNG TIỂU THƯ
…Gia đình, bạn bè và ty.
Sẽ chẳng khi nào Emma cảm thấy ĐỦ SỨC ĐỐI MẶT VỚI NHỮNG TRÒ PHIÊU LƯU MẠO HIỂM của cuộc đời nếu thiếu sự kèm cặp của anh trai Pietro, thiếu tình bạn dịu dàng của Nicola và tình cảm nồng nàn của Marco Federico.
Tính đa cảm đã có ở nàng từ nhiều năm, có lẽ nó sinh ra cùng một lúc với nàng và cùng nàng lớn lên. Và sẽ chết cùng với nàng. Emma nghĩ thế.
Khi Marco bước qua tuổi 16, còn Emma sắp 12, lần đầu tiên hai đứa trẻ nhìn nhau với ánh mắt khác lạ. Nếu quả thật tình cảm giữa hai người là thứ ty vốn dễ nở hoa, ở lứa tuổi đó thì đôi trai gái đã tương tư nhau suốt 4 năm đằng đẵng, dẫu không bên nào dám thú nhận.
Họ cũng không để lộ ra bất cứ dấu hiện nào : không một cử chỉ, không một lời âu yếm. Thái độ lịch sự nhưng cách biệt. Một tình bạn gắn bó. Không hé răng nửa lời.
Thế nhưng một ngày kia, họ sẽ trở thành …!?
ST
Tặng bé Cindy!

ANNA – September 03, 2007

Tháng Chín 3, 2007

EM

Em mảnh dẻ như nhành liễu đung đưa bên Hồ Gươm. Như từ bức tranh trong viện bảo tàng. Em đón tôi. Đôi mắt màu nâu, rợp bóng hàng mi cong như nét phẩy cây cọ… Tôi đi trong mưa bên em. Mưa phùn như tấm màn dệt bằng muôn ngàn bụi nước, phả hơi lành lạnh. Hàng cây bên đường huyền ảo trong mưa. Phố Hà Nội chênh vênh những mái ngói vảy cá, những góc cạnh không tên hư hư thực thực. Tôi sững sờ khi bắt gặp những hạt mưa nhẹ như bụi đọng trên mi em, li ti như từng viên ngọc, những hạt mưa làm tôi bối rối. Tôi muốn chạm vào em nhưng lại sợ. Nỗi sợ không đặt được tên, chỉ sợ khi chạm vào thì những viên ngọc tuyệt đẹp kia sẽ tan ra mất mà không ngòi bút nào có thể lưu lại được giây phút này.

Chúng tôi vào một quán nước ven đường. Em chúm môi thổi chén chè tàu bốc khói. Tôi thấy mình trẻ lại bên em, ngoài kia mưa vẫn mềm mại thả những sợi tơ từ trời, giăng mắc. Những sợi mưa run rẩy phủ lên phố xá một màu xám bạc, tôi như người mộng du, thậm chí không dám thở mạnh, em đang ở bên tôi rất gần, rất gần…

Tôi là họa sĩ phóng túng, quen những gam màu nóng, những nét cọ phóng khoáng như nắng gió phương Nam. Mưa phùn giống như cơn mộng mà tôi biết đến lần đầu. Em, bức tranh cổ, phảng phất một mối tình như những hạt mưa trên tóc, trên mi, tôi chỉ có thể ngắm nhìn thôi mà không thể cầm vào được…

Em nhìn tôi thầm hỏi bằng ánh mắt trong veo. Mưa ngoài kia mềm mại, quyến rũ, bí ẩn, mọi vật như được cách điệu ảo ảo, liêu trai, sương khói. Bàn tay cầm cọ của tôi chợt run lên bất lực, làm sao họa được những nét mưa như có như không thế này. Và cả em, em trong mưa phùn lung linh như từ bức họa cổ bước ra mong manh, chợt tan, chợt hiện…!

ST

Tặng bé Anna.

Bài thơ của Anna, đã nhờ bạn phổ nhạc nhưng chưa có. Đền đoạn văn này nhé!